BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

KIẾN THỨC THÚ VỊ

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Toan5KetnoiBai9LuyentapchungTiet2Trang30.jpg Toan5KetnoiBai9LuyentapchungTiet3Trang31.jpg TiengViet4KetnoiTuan3Bai6Tiet4NoivangheKechuyenBonanhtaiTrang29.jpg TiengViet4KetnoiTuan5Bai9Tiet3LuyentuvacauDongtuTrang41.jpg TiengViet2SachKetnoitrithucTuan29Bai20Tiet4_5Vietdoanvanketamotdodung.jpg TiengViet2SachKetnoitrithucTuan32Bai26Tiet4_5Vietdoanvangioithieudodungbangtrehoacgo.jpg TiengViet3KetnoiTuan3Bai6Tiet1Doc_NhatkitapboiTrang26.jpg VothuchanhTiengViet2Tuan7Bai13Bai14Vietdoanvantahopsapmau.jpg TiengViet3KetnoiTuan3Bai6Tiet1Doc_TapnauanTrungducthit.jpg Thumbnail_Ca_chua.png

    Thư viện Trường Tiểu học Hoằng Quỳ

    Đi tìm Nemo

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Quách Thị Lành (trang riêng)
    Ngày gửi: 21h:57' 23-05-2024
    Dung lượng: 518.6 KB
    Số lượt tải: 8
    Số lượt thích: 0 người
    https://thuviensach.vn

    Disney Pixar


    Tên eBook: Đi tìm Nemo
    Tác giả : Nhiều Tác Giả
    Thể loại: Sách Thiếu Nhi, Văn học phương Tây
    Bộ sách: Disney Pixar
    Công ty phát hành: Alphabooks
    Nhà xuất bản: NXB Dân Trí
    Trọng lượng vận chuyển: 280 g
    Kích thước: 13 x 19 cm
    Ngày xuất bản: 12/2014
    Hình thức: Bìa Mềm
    Giá bìa: 39.000 ₫
    Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com
    Giới thiệu:
    Hay tuyệt! Hết sảy! Thú quá!
    Quá được! Thích mê! Ghiền luôn!
    5 sao! Yêu cuốn sách này!

    https://thuviensach.vn

    Ai mà không thích đọc được cơ chứ? Một cuốn sách hay! Mọi người nên
    đọc cuốn sách này! Bởi nó hay lắm lắm lắm! …
    Đó là lời nhận xét của một cậu bé năm tuổi được mẹ đọc sách mỗi tối trước
    giờ đi ngủ; của một cô bé chín tuổi “bận rộn đọc theo yêu cầu” cho em gái
    ba tuổi; của một bà mẹ “đọc ké” sách của cậu con trai chín tuổi; hay chính
    là lời khuyên “nghiêm túc” của một cậu bé tám tuổi, có em trai lên bốn; là
    cảm xúc của mọi người sau khi đọc Nữ hoàng băng giá,Công chúa tóc mây,
    Ralph Đập phá… trong bộ Tiểu thuyết thiếu nhi Disney, chuyển thể từ
    những siêu phẩm điện ảnh chạm đến trái tim con trẻ của Disney.
    Bộ sách đặc biệt dành cho "big fan" của những nàng công chúa Disney,
    những Quái nhí và anh hùng, bạn bè đồ chơi đại gia đình Disney. Và hơn tất
    cả, dành cho những bé em giàu trí tưởng tượng say mê những câu chuyện
    thần tiên, những bạn nhỏ đang háo hức tập đọc, và muốn rèn luyện thói
    quen đọc sách từ nhỏ!
    16 cuốn tiểu thuyết mini kể lại chân thực và sống động toàn bộ chuyện
    phim với đầy đủ tình tiết thú vị, bằng ngôn ngữ dễ hiểu, trong sáng. 16 cuốn
    truyện chữ, từ đầu đến cuối dù không có hình ảnh minh họa nào nhưng sẽ
    lôi cuốn bất kỳ ai từng cầm sách trên tay. Bởi không chỉ là những thước
    phim được chuyển thể, đó còn là những ô cửa mở ra thế giới văn học. Bởi
    không chỉ là những chuyện phim dí dỏm, hài hước với những khung hình
    lung linh, đó còn là những câu chuyện rất đời, và để lại nhiều bài học cho
    trẻ: tình phụ tử cảm động của bố con cá hề, tình chị em tha thiết của hai
    nàng công chúa, tình bạn nhí nhố mà khăng khít của cặp đôi hù dọa ưu tú
    nhất hành tinh, tình cảm gia đình keo sơn, gắn bó của gia đình siêu nhân,
    chuyện tình yêu của người máy, chuyện khát khao được làm Người Tốt của
    một Kẻ-trót-phải-làm-Kẻ-Xấu, chuyện nàng công chúa dám vượt lên lề thói,
    để được là chính mình…
    Trong Đi tìm Nemo, bị bắt cóc bởi một tay thợ lặn xa lạ và mang đi, chú cá
    hề con tên là Nemo hoảng hốt khi thấy mình phải sống torng bể cá cảnh với

    https://thuviensach.vn

    một đàn cá láo nháo tự xưng là Băng Cá Bể. Trong khi Nemo và băng nhóm
    chuẩn bị kế hoạch bỏ trốn thì bố cậu, Marlin đã xới tung cả đại dương để
    tìm con trai - hết đối mặt với bộ ba cá mập háu đói, lại đến cá lông đen
    hung tợn, và thậm chí cả một con cá voi khổng lồ. Bố Marlin liệu có tìm
    thấy Nemo?
    Mời các bạn đón đọc Đi tìm Nemo.

    https://thuviensach.vn

    Ngày đầu tiên đi học, Marlin dẫn Nemo tới trường.

    Nemo gặp gỡ các bạn mới học cùng lớp, Loắt Choắt, Ngọc Trai và Ắt Xì.

    https://thuviensach.vn

    Ô ồ! Có một chiếc bình ôxy thợ lặn phía sau Nemo.

    https://thuviensach.vn



    Marlin nhờ một cô cá bắp nẻ xanh tên là Dory giúp tìm con trai.
     
     

    Mỏ Neo, Bruce Ăn Kiêng và Chum là cá mập thật đấy, nhưng họ nghĩ rằng
    cá là bạn, không phải thức ăn.

    https://thuviensach.vn



    Marlin và Dory chạy trốn khỏi con cá lồng đèn đói ngấu dữ tợn.

    “Bonjour!” − Rất Sạch và những thành viên của Băng Cá Bể chào đón
    Nemo gia nhập bể cá.

    https://thuviensach.vn

    Mang Lớn, sếp sòng của Băng Cá Bể lên kế hoạch vượt bể.

    Dory và Marlin hỏi bầy cá mặt trăng đường tới số 42 đường Wallaby,
    Sydney, Úc.

    https://thuviensach.vn

    Đôi bạn cá lỡ lạc vào rừng sứa độc!

    https://thuviensach.vn



    “Chào anh bạn!” − Bép Xép và những chú rùa khác đã tận tình chỉ đường
    cho Marlin và Dory tới được Sydney.



    Một chú cá voi khổng lồ đã chở Marlin và Dory hết quãng đường còn lại
    đến Sydney.

    https://thuviensach.vn

    Cuối cùng họ cũng về nhà!

    https://thuviensach.vn

    MỞ ĐẦU



    Trong làn nước ấm miền nhiệt đới ngoài bờ biển nước Úc, có hai con cá hề
    bơi bên rìa Rạn san hô Kỳ vĩ. Ở đây, đại dương là xứ sở của cỏ chân ngỗng
    sặc sỡ, là lãnh địa của những rạn san hô chon von và miền cỏ biển thanh tú.
    Nhưng chỉ ngay phía sau vỉa đá ngầm kia đã là đại dương bao la rộng mở.
    “Ôi, anh yêu. Đẹp quá!” Cô cá hề Coral thổn thức thốt lên với cá chồng
    Marlin.
    “Lúc em nói muốn nhà hướng biển, em đã không nghĩ sẽ thấy cả đại dương,
    đúng không? Ồ, thế mà đúng đấy. Cá cũng có thể ở đây như ai.” Marlin đắc
    chí.
    Anh cười toét. Rìa Rạn san hô Kỳ vĩ cơ đấy! Anh không thể nghĩ ra chốn
    nào thích hợp hơn để dựng tổ ấm mới của họ.
    “Em biết là Sườn lục địa thì tuyệt quá rồi, với hàng đàn cá lớn và hướng
    nhìn kỳ thú và mọi thứ. Nhưng chúng ta có thực sự cần nhiều không gian
    vậy không?” Dù Coral rất yêu ngôi nhà cỏ chân ngỗng mới dọn đến của
    mình, cô vẫn có phần hơi nghi ngại về vị trí kề cận vùng nước sâu bao la,
    ẩn giấu nhiều bất trắc khó lường.
    “Coral cưng ơi. Con cái chúng ta xứng đáng được hưởng những gì tốt
    nhất,” Marlin nói. “Chúng sẽ thức giấc, ngóc những cái đầu bé nhỏ ra ngoài
    cửa sổ, và sẽ thấy một con cá voi lướt qua ngay kia.”

    https://thuviensach.vn

    “Suỵt! Anh đánh thức lũ trẻ mất.” Coral thì thầm. Họ âu yếm nhìn vào
    trong chiếc hang ấm áp ngay bên dưới búi cỏ chân ngỗng, nơi hàng trăm
    trứng cá li ti nép mình san sát bên nhau – những đứa trẻ nhà Marlin và
    Coral.
    Marlin nóng lòng chờ những đứa con của họ nở ra. Anh muốn cho bầy con
    thấy tất cả vẻ ngoạn mục của đại dương kỳ vĩ.
    “Chúng ta còn phải đặt tên cho chúng.” Coral nói.
    Marlin dương dương tự mãn và dùng vây vạch một đường tưởng tượng chia
    nhóm trứng làm đôi. “Chúng ta sẽ đặt nửa này là Marlin con và nửa kia là
    con Marlin.”
    “Em thích tên Nemo.” Coral nhỏ nhẹ.
    “Nemo ư?” Marlin nhắc lại. “Chậc, thì chúng ta sẽ đặt một đứa là Nemo.”
    Coral nhìn Marlin mơ màng. “Nghĩ mà xem. Mới hôm nào chúng mình còn
    là vợ chồng son, giờ thì sắp làm cha mẹ rồi.”
    “Nhỡ chúng không thích anh thì sao?” Marlin thốt nhiên lo âu.
    “Có tới những bốn trăm trứng. Em cá là thể nào chẳng có một đứa thích anh
    chứ.” Coral trêu chọc.
    Marlin đắm đuối nhìn vợ và thẹn thùng hỏi, “Em còn nhớ mình gặp nhau
    thế nào không?”
    “Ồ, em đang cố không nhớ đây.” Coral đáp trả.
    Marlin đuổi theo vợ hết vào lại ra ngoài búi cỏ chân ngỗng. “Anh thì nhớ.”
    Marlin nói. “Xin lỗi cô. Cô có thể nhìn hộ tôi xem môi tôi có vướng cái lưỡi
    câu nào không? Ồ, cô phải nhìn gần hơn nữa cơ.”

    https://thuviensach.vn

    Coral cười giòn tan và bơi vọt ra ngoài búi cỏ chân ngỗng để khỏi bị chồng
    tóm được. Nhưng khi Marlin vừa ló đầu ra ngoài, anh đã hoảng hốt vì thấy
    hàng xóm bốn bề lặng ngắt đáng ngờ. Anh trông thấy Coral, đang ngây
    người nhìn chằm chằm vào con cá nhồng đói ngấu đang xé nước vùn vụt
    lao đến.
    “Vào nhà đi, Coral.” Anh thì thầm.
    Nhưng Coral không muốn bỏ mặc đàn con. Cô lao vụt vào trong hang,
    nhưng trễ quá rồi – con cá nhồng háu đói đã tóm được cô ngay cửa vào.
    Marlin điên cuồng lao vào con cá nhồng, nỗ lực tuyệt vọng cứu vợ. Nhưng
    chỉ cần một cú quật đuôi, con cá nhồng đã đánh văng Marlin đập vào đá.
    Choáng váng, anh trôi xuống dưới đám lá lược bảo vệ đám cỏ chân ngỗng.
    Sau khi cát lắng, Marlin bật dậy lao ra khỏi búi cỏ chân ngỗng.
    “Coral ơi?” Anh gọi.
    Không có tiếng đáp lại. Anh nhìn vào trong hang. Trống không. Anh nhìn
    nhanh về phía biển nước xanh ngắt mênh mông.
    Không gì hết.
    Coral đi rồi. Đám trứng đi rồi.
    Marlin không thể tin điều đó đã xảy ra! Chỉ vỏn vẹn có vài phút, cuộc đời
    anh đã thay đổi mãi mãi. Gia đình anh đã tan nát. Anh lắc mạnh đầu. Anh
    cảm thấy tất cả là lỗi của anh. Lẽ ra anh không nên đòi đến sống ở Sườn lục
    địa. Nhưng rồi đúng lúc bần thần quay lưng đi, thoáng qua khóe mắt, anh
    bỗng thấy thứ gì đó.
    Nằm trong kẽ đá nhỏ không xa lắm là một quả trứng bé tí xíu. Nó bị sây sát.
    Nhưng quả trứng còn sống. Còn sống!

    https://thuviensach.vn

    Marlin ấp quả trứng trong đôi vây của mình. “Đây, đây. Có bố đây. Bố hứa,
    bố sẽ không bao giờ để bất cứ chuyện gì xảy ra với con…” Anh ngập
    ngừng, rồi khẽ gọi tên quả trứng.
    “Nemo ạ.”

    https://thuviensach.vn

    Chương 1



    Sâu dưới đáy biển, những tia nắng ban mai chiếu rọi qua làn nước. Trong
    búi cỏ chân ngỗng, một chú cá hề con bật dậy làm hoắng lên. “Ngày đầu đi
    lớp nào!” Chú gào lên với bố. “Dậy thôi, bố! Mau nào!”
    “Bố không muốn đi lớp.” Ông bố Marlin rên rỉ.
    “Không phải bố, con chứ!” Nemo hét lên.
    “HỬ?” Marlin lắc mình tỉnh dậy. “Phải rồi, bố dậy đây. Đến lúc đi học rồi.”
    “Đến lúc đi học rồi!” Nemo véo von nhắc lại. Trước đây, cậu chưa từng
    được đi học. Cậu háo hức được khám phá đại dương cùng cả lớp. Thăm thú
    những chốn lạ. Thử những điều mới mẻ!
    Cậu chưa từng đi đâu xa khỏi ngôi nhà cỏ chân ngỗng của mình – và cậu
    nóng lòng muốn khám phá đại dương.
    Nemo nhảy lộn nhào và chẳng may rơi ra ngoài búi cỏ chân ngỗng. Cậu bị
    kẹt đầu trong rạn san hô.
    “Nemo!” Marlin gọi thất thanh, giờ thì đã tỉnh như sáo. Anh lao vụt ra bên
    ngoài.
    “Ngày đầu tiên đi học! Em mắt ướt nhạt nhòa!” Nemo vẫn véo von dù
    giọng cậu giờ chỉ nghe thấy thì thà thì thầm.

    https://thuviensach.vn

    Nhanh như cắt, bố Marlin kéo cậu ra khỏi búi san hô, rồi vội vàng đẩy cậu
    vào nhà.
    “Ổn rồi, con bị đau chỗ nào?” Anh dồn dập hỏi Nemo. “Con không sao
    chứ? Bố có bao nhiêu sọc?”
    “Con không sao.” Nemo biết bố cậu lại đang lo lắng. Bố lúc nào cũng lo.
    “Hãy trả lời câu hỏi về những cái sọc!” Bố Marlin khăng khăng.
    “Ba ạ.” Nemo đáp.
    Marlin thở phào, nhẹ nhõm hẳn. “Thế cái vây may mắn thế nào?”
    Nemo liếc nhìn cái vây của cậu. Nó bị “héo”, hơi teo lại kể từ cuộc đụng độ
    với con cá nhồng khi cậu vẫn còn là một cái trứng. “May mắn.”
    “Giờ thì con có chắc là con muốn tới trường năm nay không?” Marlin hỏi.
    “Con có thể đợi năm, sáu năm nữa cũng được.”
    Không đời nào, Nemo nghĩ thầm. “Bố ạ, đã đến lúc đi học!” cậu kiên quyết
    nhắc lại.
    Marlin nhìn quanh quất. Cái gì có thể giữ Nemo ở nhà, bình an vô sự, dù
    chỉ là vài phút nhỉ? “A ha!” anh reo lên đắc thắng. “Con quên chưa cọ mình
    kìa!”
    Cọ mình rất quan trọng, Nemo biết chứ. Họ hàng cá hề sống trong những
    ngôi nhà cỏ chân ngỗng bởi lá lược của chúng rất độc và giúp bảo vệ cá con
    khỏi những kẻ săn mồi. Cọ mình cho cỏ chân ngỗng chích, mỗi ngày một
    chút, sẽ giúp cá hề miễn nhiễm với chất độc.
    Nemo xoay đuôi lại đám tua và cọ cọ mình. “Được rồi, con xong rồi!” Cậu
    nhanh nhảu.

    https://thuviensach.vn

    “Con sót một chỗ này.”
    “Ở đâu?”
    “Đó!” Marlin cù vây Nemo. “Và đây nữa.” Anh lại cù một cái vây khác.
    Nemo cười khúc khích và hai bố con bơi ra khỏi cửa.
    “Bố ơi, biết đâu ở trường con sẽ thấy một con cá mập!” Nemo phấn khích
    nói. Rồi cậu hỏi, “Rùa biển sống được bao lâu hả bố?”
    “Bố... bố không biết.” Marlin thú thực.
    “Sandy Biết Tuốt nhà bên bảo là rùa biển sống cả trăm tuổi!” Nemo líu lo.
    “Chà, lúc nào tình cờ gặp một chú rùa biển, bố sẽ hỏi,” Marlin nói.
    Ông bố và con trai giờ đã vào gần đến sân trường.
    Hai chú cá nhóc đang tung qua tung lại một cái vỏ ốc, chơi trò bắt bóng,
    mặc cho chú cua Ẩn Sĩ lăng xăng phía dưới gào lên, “Này, này các cậu!
    Thôi đi! Trả vỏ tớ đây!”
    “Mình tự hỏi đang đi đâu không biết,” Marlin nói, nhìn quanh. Anh trông
    thấy một nhóm phụ huynh. “Nào. Chúng ta thử ra kia xem.”
    “Xin lỗi.” Marlin mở lời, tiến lại gần những ông bố khác. “Tôi có thể gặp
    giáo viên ở đâu được?”
    Chú cá kia nhìn anh, ngạc nhiên. “Chà chà.” Chú cá ngựa chắt lưỡi. “Xem
    ai rời khỏi bụi cỏ chân ngỗng này!” Thế rồi chú ta quay sang đám trẻ đang
    nghịch cát gần đó nạt cậu con, “Ắt Xì! Ra khỏi sân của Ngài Cá Bơn.
    Mau!”

    https://thuviensach.vn

    Ông cá bơn khổng lồ mà lũ trẻ đang đùa nghịch trên lưng thình lình nảy bật
    lên khỏi chỗ nghỉ ngơi trong cát. Lũ trẻ ré lên, bơi tán loạn, rồi lại nhập bọn
    chơi trò đuổi bắt luôn.
    “Bố ơi!” Nemo thì thầm. “Cho con ra chơi cùng nhé?”
    “Bố nghĩ tốt hơn là con chơi trên đệm nảy kia kìa.” Marlin đáp.
    Nemo liếc về phía những đệm nhảy mềm mại, đàn hồi. Những chú cá sơ
    sinh đang nhảy trên đó, và trong tầm mắt sát sao của các bà mẹ. Cậu không
    đời nào ra đó – chỗ trẻ con!
    Thế rồi những cô bé, cậu bé bơi lại gần. Chúng trạc tuổi Nemo. Chúng nhìn
    cậu tò mò.
    “Vây của đằng ấy làm sao thế?” Cô bạch tuộc nhỏ hồng hào tên là Ngọc
    Trai hỏi.
    “Trông buồn cười thế.” Cá bướm có tên Loắt Choắt nói theo.
    “Con phải lịch sự chứ.” Bố của Loắt Choắt cảnh cáo. “Đây là lần đầu tiên
    cậu bé đi học.”
    “Nhìn thấy cái xúc tu này không?” Ngọc Trai hỏi Nemo. “Kỳ thực nó ngắn
    hơn những cái xúc tu khác đấy, nhưng cậu không thể nhận ra đâu.”
    “Tớ thì dị ứng với nước.” Ắt Xì nói. Và cậu lập tức“ắt xì” luôn!
    “Tớ thì độc.” Loắt Choắt nói.
    Thế rồi một ông cá đuối khổng lồ xanh thẫm bơi đến rạn san hô. “Thầy
    Ray!” Lũ trẻ hò reo, nhào đến bên thầy giáo.
    “Mời lên tàu, các nhà khám phá.” Thầy Ray hô. Lũ trẻ rồng rắn xếp hàng
    trước mặt giáo viên. Nemo cũng chen một chân, với bố Marlin đứng kè kè

    https://thuviensach.vn

    ngay bên.
    Nemo đỏ bừng mặt xấu hổ. “Bố, giờ bố về nhà được rồi.” Cậu thì thầm.
    Nhưng Marlin vẫn đứng nguyên ở đó.
    Lần lượt từng nhóc trèo lên phi thuyền của Thầy Ray.
    “Ồ, chào con.” Thầy Ray nói khi thấy Nemo. “Ai đây nhỉ?”
    “Con là Nemo.”
    “Chà, Nemo, tất cả những nhà thám hiểm mới cần phải trả lời được một câu
    hỏi khoa học.” Thầy Ray hỏi. “Trò sống trong ngôi nhà nào?”
    “Nhà cỏ chăn… cổ chân… cỏ chân ngỗng ạ,” Nemo lắp bắp.
    “Đúng rồi, đúng rồi, đừng nghịch cỏ chân ngỗng mà trúng độc nhé,” Thầy
    Ray nói. “Chào mừng lên tàu, nhà thám hiểm nhỏ!”
    “Chỉ là lưu ý nhỏ thôi,” Marlin vội vàng nói với theo. “Cháu nó có một vây
    nhỏ. Nếu cháu gặp vấn đề gì khi đang bơi, tôi sẽ để cháu nghỉ ngắn, tầm 1015 phút…”
    “Bố!” Nemo ngượng chín. “Đến lúc bố về nhà rồi!”
    “Anh đừng lo!” Thầy Ray nói với Marlin. “Chúng tôi sẽ luôn bơi cùng nhau
    như một đội.”
    “Tạm biệt bố!” Nemo hét lên khi Thầy Ray mang lũ trẻ đi.
    “Tạm biệt con trai!” Marlin gọi. “Bảo trọng nhé!” Anh tự nói với mình.
    Bố Sheldon quay sang động viên Marlin. “Này, cậu làm tốt đấy, so với lần
    đầu tiên.”

    https://thuviensach.vn

    “Ừ thì, chúng ta không thể giữ chúng bên cạnh mãi được, đúng không?”
    Marlin đáp.
    “Chính thế, tôi đã thót tim khi cậu cả đến Sườn lục địa.” Bố Loắt Choắt
    thao thao.
    “Sườn lục địa ư?” Marlin hét lên. “Sao người ta không chiên chúng lên, rồi
    dọn cùng khoai tây luôn cho xong?”
    Dứt lời, không chút chần chừ, anh đuổi theo Nemo.

    https://thuviensach.vn

    Chương 2



    Vài phút sau, Thầy Ray và lũ trẻ đã đến Sườn lục địa.
    “Được rồi, các trò.” Thầy Ray hô. “Các trò thoải mái khám phá nhé. Nhưng
    nhớ đi gần thôi.” Nhân lúc cả lớp tập trung quanh Thầy Ray khi vào bài
    giảng khoa học, Loắt Choắt quay sang Ngọc Trai và Ắt Xì nhấm nháy,
    “Nào.” Cậu ta thì thầm. “Đi thôi.”
    Thế là ba đứa len lén chuồn khỏi nhóm.
    “Này, các cậu. Đợi với.” Nemo gọi. Cậu đuổi theo các bạn. Nhưng đến khi
    biết mình đang ở đâu, cậu khựng lại. Nemo đang ở rìa vực. Đại dương trải
    ra trước mắt chú cá hề nhỏ bé. Thật rộng lớn, thăm thẳm và xanh làm sao –
    nó không giống bất cứ thứ gì cậu từng nhìn thấy.
    “Ối ôi!” Cậu thốt lên.
    “Xịn!” Ắt Xì, Ngọc Trai và Loắt Choắt cùng đồng thanh.
    Loắt Choắt đẩy Ngọc Trai về phía rìa vực làm cô nhóc la oai oái, “Á!” Thế
    rồi cậu ta kéo giật cô bé lại.
    Cô bạch tuộc nhỏ nhìn xuống. Toàn thân cô phủ mực đen thui. “Á, mấy cậu
    này! Làm tớ phụt mực rồi đấy!”
    Nemo choáng ngợp. Cậu đang được chơi với bạn bè! Được thấy đại dương!
    Chuyện này thực mới mẻ làm sao.

    https://thuviensach.vn

    “Gì thế?” Nemo chỉ vây vào con tàu đang lướt đi trên mặt nước.
    “Tớ biết đấy. Sandy Biết Tuốt đã thấy một con. Anh ấy bảo nó gọi là cá
    bơn.”
    “Chà!” Ngọc Trai thốt lên. “Thế thì nó đúng là một con cá bơn bự chảng.”
    “Ố ồ, nhìn tớ đây.” Ắt Xì nói, lấy đà bơi ra ngoài vùng nước mở. “Tớ sẽ tới
    chạm vào con cá bơn cho xem! Ắt xìii!” Cậu ta bị nhảy mũi, và tức thì lực
    của cú hắt xì đẩy cậu ta tới gần con tàu hơn một chút.
    “Á!” Ắt Xì hét toáng lên. Cậu lao về phía các bạn.
    Đám trẻ cười giễu. “Hừ, để xem các cậu có tới gần được hơn không?”
    Sheldon thách thức.
    Ngọc Trai nhảy ra, xa hơn chỗ Ắt Xì đã đứng một chút. Thế rồi ba tua bốn
    xúc tu lùi lại. “Làm khá hơn đi!”
    Tới lượt Loắt Choắt, cậu bơi ra còn xa hơn cả Ngọc Trai. “Nào, Nemo!”
    Cậu ta nói. “Cậu đi xa được đến đâu nào?”
    “Ơ… thì.” Nemo lắp bắp. “Bố tớ bảo, ngoài ấy không an toàn đâu.”
    Thình lình, Marlin bơi vọt tới chỗ Nemo. Anh đẩy Nemo xa khỏi nhóm bạn
    mới. Lo âu và giận dữ, Marlin mắng mỏ Nemo, “Con sắp bơi vào vùng
    nước mở đấy hả?”
    “Không ạ. Con không định ra đó…” Nemo thanh minh.
    “May mà ta có mặt kịp thời.” Marlin cắt ngang lời. “Chứ bố mà không tới
    thì…”
    “Nhưng mà, bố, không phải đâu…” Nemo cố giải thích.

    https://thuviensach.vn

    Những đứa trẻ khác đã xúm đến tự bao giờ. “Thưa bác, cậu ấy không định
    ra đó đâu ạ,” Ngọc Trai nói đỡ.
    “Đúng đấy ạ. Cậu ấy sợ mất mật ấy chứ.” Loắt Choắt bồi thêm.
    “Không, tớ không sợ!” Nemo cãi.
    “Không phải việc của các cháu, mấy nhóc.” Marlin nghiêm nghị nạt đám
    bạn của Nemo. “Và các cháu may đấy vì ta không nói với bố mẹ các cháu là
    các cháu đã ra tận đây!”
    Rồi anh quay sang Nemo. “Con biết là con bơi không giỏi lắm mà.”
    “Con bơi tốt chứ bố!” Nemo hét lên.
    “Không. Không tốt. Con không nên ở bất kỳ đâu quanh đây.” Marlin nói:
    “Bố đã bảo mà. Con biết sao không? Một, hai năm nữa chúng ta sẽ đến
    trường.”
    “Không đâu, bố! Chỉ bởi bố sợ đại dương…”
    “Rõ ràng là con chưa sẵn sàng, và con sẽ không quay lại đây cho đến lúc
    đó.” Marlin quyết định. “Con nghĩ có thể làm được những điều này, nhưng
    con không thể, Nemo ạ!”
    “Con ghét bố.” Nemo lẩm bẩm. Bố lại đang ôm cậu trước mặt bao nhiêu
    người. Nemo muốn chứng tỏ với đám bạn rằng cậu không sợ đại dương như
    bố.
    “Xin lỗi.” Thầy Ray bơi lại phía Marlin, xua đám trẻ đi. “Tôi giúp được gì
    không?”
    “Thầy biết đấy, tôi xin lỗi. Tôi không có ý định cắt ngang buổi học. Cháu
    nó bơi không giỏi lắm, và tôi chỉ nghĩ rằng vẫn còn quá sớm để cháu ra
    ngoài này mà không có sự giám sát.” Marlin giải thích.

    https://thuviensach.vn

    “Chà, tôi có thể đảm bảo với anh rằng, cậu bé an toàn khi ở với tôi…” Thầy
    Ray nói.
    Marlin lắc đầu, ngắt lời thầy giáo. “Vâng, tôi chắc là thế, nhưng thầy có cả
    một lớp đông thế kia. Sơ sẩy một chút là cháu có thể bị lạc khỏi tầm mắt,
    thầy biết đấy. Tôi không có ý nói là thầy không để mắt tới cháu…”
    Hai người lớn còn đang trò chuyện, thì bỗng một chú cá bé reo lên. “Kìa,
    Nemo đang bơi ra biển!”
    “Nemo!” Marlin quát lên. “Con nghĩ mình đang làm cái trò gì thế hả? Dừng
    ngay lại đấy cho bố, bố sẽ ra đón con trước khi con cá nào khác làm thế!
    Quay trở lại ngay! Bố nói là quay lại ngay! Dừng mau! Con mà tiến thêm
    một bước nữa, ngài Ne…”
    Nemo phớt lờ lời bố. Cậu chỉ còn nghĩ tới việc mình đang lại gần hơn. Gần
    hơn. Đó! Cậu đập vào mạn tàu bằng cái vây của mình.
    “Cậu ấy đã chạm vào cá bơn!” Loắt Choắt trầm trồ.
    “Nemo, mang cái đuôi của con lại đây ngay!” Marlin hét lên. “Phải, con
    gặp rắc rối to rồi, chàng trai trẻ ạ. Có nghe bố nói không đấy? Rắc rối…”
    Marlin cứng lưỡi lại, không thể nói tiếp. Nhưng giờ thì tất cả mọi người đã
    thay anh rối rít gọi Nemo bơi trở lại.
    Nemo nhận thấy ai nấy đều nhìn về phía sau cậu. Chuyện gì thế nhỉ? Cậu
    quay lại để nhìn. Tất cả những gì cậu có thể thấy là hình ảnh phản chiếu của
    chính mình trên cái kính lặn khổng lồ…

    https://thuviensach.vn

    Chương 3




    “Bố ơi! Cứu con!” Nemo hét lên, nhận ra mình đang nguy to.
    Marlin choàng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng. “Bố tới đây, Nemo!”
    Thầy Ray dẫn lũ trẻ đến chỗ an toàn. Marlin lao về phía Nemo. Thình lình,
    người thợ lặn thứ hai xuất hiện. Anh ta chộp Marlin. Marlin lao vụt qua
    thoát được, nhưng anh không thể bơi vòng qua người thợ lặn, không thể lại
    gần Nemo hơn. Anh chỉ có thể trông thấy cái vợt lưới của người thợ lặn đầu
    tiên hớt cậu con trai nhỏ của mình đã khuất khỏi tầm mắt.
    “Không!” Marlin hét lên. “Nemo!”
    Nemo bị kéo lên mặt nước… xa dần rồi khuất hẳn…
    Những người thợ lặn cũng biến mất vào trong thuyền. Marlin đuổi theo về
    phía ấy, nhưng động cơ tàu đã khởi động và lực quạt nước từ chân vịt đẩy
    anh ngược trở lại.
    Vẫn kiên trì, Marlin ráng sức bơi. Nếu anh có thể bám được vào… chỉ cần
    cố chút nữa… có lẽ anh sẽ cứu được Nemo.
    Trên mặt nước, con tàu thoáng tròng trành. “Tõm.” Chiếc kính lặn rơi khỏi
    mạn tàu.

    https://thuviensach.vn

    Marlin bơi hết tốc lực về phía con tàu, nhưng nó vẫn băng băng tiến về phía
    trước, bỏ lại anh phía sau. Chẳng mấy chốc, nó đã chỉ còn là một đốm mờ
    nơi chân trời. Rồi hoàn toàn mất hút.
    “Nemo! Không!” Marlin gào lên. Anh lặn ngụp trong làn nước. “Có ai thấy
    con tàu vừa đi qua đây không? Xin mọi người đấy? Một con tàu màu
    trắng?” Anh hỏi đàn cá bơi ngang qua. “Họ mang con trai tôi đi mất rồi!
    Hãy giúp tôi!”
    Không ai trả lời. Họ chỉ mải miết bơi, và vội vã lao cả vào Marlin.
    Một trong số ấy đã huých anh một cú mạnh đến nỗi anh ngã lăn xuống đáy
    đại dương.
    Vẫn còn bị choáng, Marlin nhìn lên đã thấy một cô nàng cá bắp nẻ xanh hớt
    hải bơi lại phía anh.
    “Ôi, tôi xin lỗi, tôi không nhìn thấy anh! Anh gì ơi, anh không sao chứ?” cô
    cá bắp nẻ hỏi dồn.
    “Họ đi rồi,” Marlin rền rĩ. “Họ mang nó đi rồi. Tôi phải tìm bằng được con
    tàu.”
    “Một con tàu ư?” cô cá bắp nẻ xanh hỏi. “Này, tôi đã thấy một con tàu đấy.”
    Marlin tươi tỉnh hẳn. “Cô đã thấy nó ư?” anh hỏi.
    “Đúng thế. Và nó mới đi qua đây không lâu đâu.” cô cá đáp.
    “Con tàu màu trắng chứ?”
    Cô cá bắp nẻ ve vẩy cái vây và nói, “Xin chào. Tôi là Dory.”
    “Ở đâu?” Marlin hỏi, không để ý gì đến lời chào của Dory. “Nó đi hướng
    nào?”

    https://thuviensach.vn

    “Ồ! Nó đi hướng này, theo tôi.” Dory đáp.
    Dory dẫn Marlin ra xa rạn san hô, hướng về phía đại dương rộng mở.
    “Cảm ơn cô nhiều lắm.” Marlin nói.
    “Không có gì.” Dory đáp rồi bơi vun vút.
    Dần dần, cô bơi chậm lại. Cô liếc lại phía sau nhìn Marlin vẻ cảnh giác. Thế
    rồi cô tăng tốc. Cô đổi hướng bơi vòng quanh.
    Cô ta đang cố tình đánh lạc mình à? Marlin tự hỏi.
    Cuối cùng, Dory nấp sau một cây lớn. Marlin bơi qua. Thế rồi cô vụt ra và
    ngoay ngoảy đuôi bơi hướng khác.
    Marlin bám theo cô mệt lử.
    “Sao anh không thôi đi? Tôi đang cố bơi ở đây. Sao? Chả nhẽ đại dương
    không đủ lớn cho anh à?” Dory hét lên. “Đừng đi theo tôi có được không?”
    Marlin sững sờ. “Cô đang nói gì vậy? Cô đang chỉ cho tôi con tàu đi hướng
    nào mà.”
    Dory nhảy cẫng lên phấn khích. “Một con tàu ư? Này, Tôi đã trông thấy
    một con tàu đấy. Nó đi ngang qua đây không lâu đâu. Nó đi… ừm, hướng
    này! Theo tôi!”
    “Gượm đã!” Marlin hét. “Chuyện gì vậy? Cô đã nói với tôi con tàu đang đi
    hướng nào rồi!”
    “Tôi đã nói à?” Dory trông có vẻ bối rối. “Ôi, không! Xin lỗi nhé. Đấy, tôi
    bị chứng mất trí nhớ ngắn hạn, tôi cứ quên mọi chuyện ngay tức thì. Nó là
    di truyền trong gia đình tôi. Ít nhất là tôi nghĩ thế. Ừm, họ đi đâu rồi?”

    https://thuviensach.vn

    Cô nhìn chằm chằm mông lung, cố nhớ lại. Thế rồi cô nhìn Marlin. “Tôi có
    thể giúp gì anh?”
    “Cô chỉ làm phí thời gian của tôi. Tôi phải tìm con trai.” Marlin gắt gỏng.
    Marlin nguẩy đuôi bỏ đi. Nhưng nào có bơi được xa, ngay lúc đó, anh há
    hốc mồm kinh ngạc.
    Anh đang mặt đối mặt với một con cá mập lớn!

    https://thuviensach.vn

    Chương 4



    Con cá mập khổng lồ nhe cái miệng lởm chởm những chiếc răng sắc nhọn
    của loài cá mập trắng cố nặn thành một nụ cười rộng ngoác và đói ngấu.
    “Xin chào!” Cá mập mở lời.
    “Chà! Chào chú!” Dory nhiệt thành chào hỏi.
    “Hân hạnh. Bruce Ăn Kiêng chính là tôi.” Con cá mập kính cẩn nghiêng
    vây.
    Marlin run rẩy, sợ đến cứng cả người.
    “Cũng phải thôi.” Thấy thế Bruce Ăn Kiêng nói với Marlin. “Tôi hiểu. Sao
    lại phải tin một con cá mập – đúng không?”
    Bruce Ăn Kiêng ngắm nghía hai con cá nhỏ. “Hai miếng cá nhỏ này, các
    bạn có muốn tới dự bữa gặp mặt nho nhỏ cùng tớ không?”
    Dory phấn chấn. “Ý cậu là một bữa tiệc ư?”
    “Ừ, đúng – tiệc tùng ấy. Sao, ý các bạn thế nào?” Bruce Ăn Kiêng hỏi.
    Dory nhìn Marlin và nói, “Ồ, tôi thích tiệc tùng lắm. Nghe đã thấy thú rồi.”
    Marlin không tin vào tai mình. Tiệc cá mập? Anh chắc mẩm họ muốn chén
    thịt mình.

    https://thuviensach.vn

    Marlin bèn nghĩ cách thoái thác, “Cậu biết đấy, tiệc thì vui rõ rồi, ai mà từ
    chối được. Nhưng chúng tớ không thể bởi…”
    Bruce Ăn Kiêng khoác vây quanh Marlin và Dory. Họ đã sập bẫy! “Thôi
    nào. Tôi năn nỉ mà.” cậu ta nói.
    “Thì vậy,” Marlin lo âu nói. “Đó rõ là, vấn đề là…”
    Bruce Ăn Kiêng dẫn Marlin và Dory vượt qua một vách đá tiến vào miệng
    núi lửa dưới đáy biển. Cái hố khổng lồ ngổn ngang thủy lôi. Những sợi xích
    bằng sắt nặng giữ chúng lơ lửng trong nước.
    “Trông này!” Dory phấn khích reo lên, chỉ vây về phía bãi mìn. “Bóng bay
    kìa! Đó đích thị là một bữa tiệc!”
    Bruce Ăn Kiêng cười lớn. “Nhưng mà chú ý giữ khoảng cách đấy. Những
    'trái bóng bay' này có hơi đỏng đảnh. Hẳn cô chẳng muốn một trong số
    chúng phát nổ đâu!”
    Bruce Ăn Kiêng khéo léo lướt đi giữa bãi mìn, chở theo Dory và Marlin.
    Họ bơi lại gần một xác tàu – một tàu ngầm bị đắm. Họ lách vào bên trong
    qua một lỗ hổng ngay giữa thân tàu.
    “Mỏ Neo! Chum!” Bruce Ăn Kiêng gọi réo rắt. “Chúng ta có khách!”
    Một con cá mập đầu búa và một con cá mập xanh to lớn lượn quanh phía
    dưới. “Chà, đến lúc rồi, các bạn hiền.” Mỏ Neo, cậu cá đầu búa lo âu nói.
    Chum đồng ý. “Chúng ta đã chén xong bữa phụ. Và tớ vẫn còn đói ngấu
    đây.”
    Bruce Ăn Kiêng đẩy Marlin và Dory xuống tàu. Lại cá mập nữa! Marlin hãi
    hùng. Và tất cả đều đang liếm mép hau háu.
    Reng! Một hồi chuông reo.

    https://thuviensach.vn

    “Và giờ thì buổi họp mặt đã chính thức bắt đầu,” Bruce Ăn Kiêng hắng
    giọng, đẩy cả hai vào nhóm. Thế rồi cậu ta bơi tới cái bục gỉ sét.
    Đám cá mập quay lại phía cậu ta, hau háu lắng nghe.
    Đây là một cuộc họp! Marlin nghĩ thầm.
    “Tất cả cùng nói lời cầu nguyện.” Bruce Ăn Kiêng tiếp tục.
    Bộ ba cá mập đồng thanh hô dõng dạc, “Tôi là một chú cá mập thân thiện.
    Không phải là cỗ máy ăn thịt không có tình thương. Nếu tôi muốn thay đổi
    hình ảnh cố hữu này, trước tiên tôi cần phải thay đổi bản thân. Cá là bạn.
    Không phải thức ăn.”
    Bruce Ăn Kiêng gật gù. “Buổi gặp mặt hôm nay là Bước 5: Mang một bạn
    cá đến nhà. Nào, tất cả đều mang bạn đến chứ?”
    “Của tớ đây!” Mỏ Neo tự hào nói. Cậu ta nhấc một bên vây lên. Một chú cá
    run như cầy sấy hoảng loạn ló ra.
    “Chào đằng ấy!” Dory nói, thân thiện vẫy vây chào.
    “Thế cậu thì sao, Chum?” Bruce Ăn Kiêng hỏi.
    “Ờ, thì… mình, ừm… hình như là để bạn mình… ừm nhầm chỗ.” Chum
    lúng túng. Cậu ta nặn ra nụ cười đủ thấy những gì còn sót lại của một chiếc
    đuôi cá mắc giữa hàm răng.
    “Thôi được, Chum.” Bruce Ăn Kiêng nói. 'Tớ nghĩ đây là một bước khó.
    Cậu có thể chọn lấy một trong hai người bạn của tớ vậy.”
    “Ôi, cảm ơn, bạn hiền.” Chum xun xoe rồi ôm chầm lấy Marlin. “Làm bạn
    nhỏ của Chum nhé?”
    Miệng Marlin khô khốc.

    https://thuviensach.vn

    “Tớ sẽ bắt đầu trước. Tớ hân hạnh thông báo, đã ba tuần kể từ bữa cá cuối
    cùng của tớ, tớ thề, nếu nói sai, tớ sẽ bị băm nhỏ và nấu xúp.”
    Những con cá khác vỗ tay. “Cậu đúng là tấm gương của tất cả chúng tớ!”
    Bruce Ăn Kiêng nhìn quanh. “Ai tiếp theo?”
    Dory bơi lại gần bục. Marlin rên rỉ. Gì nữa đây?
    “Xin chào. Tớ là Dory. Và ừm, chà… tớ không nghĩ là tớ đã từng ăn cá lần
    nào trong đời.” Cô nói.
    Tất cả hoan hô nhiệt liệt. “Cừ lắm, cô bạn.” một chú tung hô.
    “Không thể tin được.” chú khác trầm trồ.
    Trong khi những con cá mập đang lơ là, Marlin tìm kế thoát thân. Anh cố ra
    hiệu cho Dory vẫn đang ở trên bục phát biểu.
    Thế rồi Bruce Ăn Kiêng phát hiện ra Marlin qua khóe mắt. “Cậu thì sao,
    bạn hiền? Vấn đề của cậu là gì?” cậu ta hỏi.
    Marlin lo lắng trả lời, “Tớ ư? Tớ chẳng có vấn đề gì.”
    Bruce Ăn Kiêng không tin Marlin và đẩy anh lên bục phát biểu. Khi nhận ra
    anh là một chú cá hề, đám cá mập phấn khích đòi Marlin kể cho chúng một
    câu chuyện cười.
    “Ờ, tảo biển nói với dưa chuột biển…” Marlin vừa chật vật mua vui cho
    đám cá mập vừa do thám cái lỗ thủng trên trần. Và kia, lủng lẳng trên một
    cái móc treo kim loại, là cái kính lặn!

    https://thuviensach.vn

    Chương 5


    Chính là cái kính đã rơi xuống khi Nemo bị mang đi.
    Có khi đó sẽ là manh mối cho Marlin! Một cách để tìm ra con trai anh.
    “Nemo?” Marlin thì thầm.
    “Nemo?” Chum trông có vẻ suy nghĩ rất lung. “Tớ chả hiểu gì.”
    “So với cá hề, cậu ta quả thực là không hài hước cho lắm.” Bruce Ăn Kiêng
    đồng tình.
    “Không, không, không phải.” Marlin vừa nói dồn dập vừa lao về phía chiếc
    mặt nạ. “Đó là con trai tôi. Cháu đã bị những người thợ lặn này bắt đi.”
    “Con người khát máu!” Chum ca thán.
    “Họ nghĩ họ sở hữu mọi thứ đấy.”
    “Xem nào, ở đây có một người bố. Đang đi tìm cậu bé con.” Bruce Ăn
    Kiêng tóm lại.
    Chú ta khụt khịt, cảm thương cậu nhóc Nemo tội nghiệp đang yên lành thì
    phải rời xa cha mình. Chú còn thảy ra một giọt nước mắt khi Marlin và
    Dory bơi lại gần chiếc mặt nạ. Hóa ra chiếc mặt nạ có đánh dấu. Là chữ con
    người.

    https://thuviensach.vn

    “Ối! Những dấu hiệu này nghĩa là sao?” Marlin hỏi Dory. “Tôi không biết
    đọc chữ con người.”
    Dory rờ lên chiếc mặt nạ. “Chà, thế thì chúng ta phải tìm một con cá biết
    đọc thứ này!” Nói rồi cô quẫy đuôi lao xuống đám cá mập.
    “Không, không, không!” Marlin hét lên sau lưng Dory. Đây là cơ hội cho
    họ chạy thoát. Tất cả đám cá mập đã quây lại bên nhau, an ủi Bruce Ăn
    Kiêng.
    Marlin lấy lại chiếc mặt nạ.
    “Này! Của tôi chứ!” Dory hét lên. “Trả lại tôi!”
    Marlin kéo một đầu mặt nạ và Dory kéo đầu kia giằng co. Chiếc mặt nạ bật
    ra, văng vào mặt Dory.
    “Ối!” Dory hét lên.
    “Ôi, tôi xin lỗi,” Marlin hốt hoảng. “Cô không sao chứ? Tôi vô cùng xin
    lỗi!”
    Dory xoa xoa mặt. “Tôi có bị thương không?”
    “Dory?” Bruce Ăn Kiêng hỏi. “Bạn có ổn kh…” Chưa dứt lời, cậu ta đã
    ngửi thấy mùi máu. “Ực!” cậu sáp lại gần.
    “Ngăn lại!” Mỏ Neo và Chum cùng ré lên. Vừa lúc Bruce Ăn Kiêng táp cái
    hàm lởm chởm răng của mình vào Dory, hai chú cá mập kia đã kịp thời đẩy
    bật cậu ta ra xa. Bruce Ăn Kiêng sượt qua Dory chỉ vài phân.
    “Chỉ một miếng thôi mà!” Bruce Ăn Kiêng nài nỉ.
    “Giờ phải kiềm chế, bạn hiền ạ!' Mỏ Neo rít lên.

    https://thuviensach.vn

    “Nhớ chưa, Bruce Ăn Kiêng.” Chum rao giảng, “Cá là bạn. Không phải
    thức ăn.”
    Nhưng Bruce Ăn Kiêng không nghe. Miệng cậu ta lại há ra rộng ngoác.
    Mùi máu đánh thức bản năng ăn thịt của cậu ta.
    “Thức ăn!” Cậu ta hét lên, băm bổ lao trở lại.
    “Dory! Cẩn thận đấy!” Marlin cũng hét lên. Cậu và Dory cùng ngậm chiếc
    kính lặn rồi cuống quýt bơi đi.
    “Tớ sẽ ăn cá tối nay!” Bruce Ăn Kiêng hét lên, lướt theo họ.
    Marlin và Dory bơi cuống bơi cuồng xuyên qua con tàu ngầm. Họ phải
    thoát khỏi con cá háu đói kia!
    “Nhìn kìa! Có gì đó!” Dory dừng lại trong phòng ngư lôi. Cô chậm rãi đọc
    những chữ cái viết cạnh cửa ra vào đã đổ nát. “L.Ố.I.T.H.O.Á.T.H.I.Ể.M.
    Mình tự hỏi từ này có nghĩa là gì?” Cô đọc to lên rồi tự hỏi. “Buồn cười thế,
    nó phát âm cứ như là lối thoát hiểm ý!”
    Thình lình, con cá mập khổng lồ lao v...
     
    Gửi ý kiến

    Trong những cuốn sách ẩn chứa linh hồn của suốt chiều dài quá khứ.

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC HOẰNG QUỲ - THANH HOÁ !